Vợ ơi đừng thả rông nửa được không

Mùa đông này là mùa đông thứ 2 chồng có vợ ở bên cạnh. Mới đó mà đã sắp một năm rồi đấy. Thời gian trôi nhanh thật.

Nhớ cái đêm đầu tiên mình chung giường, vợ trằn trọc cả đêm không ngủ nổi trong khi chồng thì ngáy o o. Đã vậy khi ngủ chồng còn quấn tròn chăn giống như lúc ngủ một mình. Đêm ấy vợ mặc mỗi chiếc áo ngủ mỏng, lạnh co ro và kết quả là vợ bị cảm lạnh.

Đêm ấy vợ mặc mỗi chiếc áo ngủ mỏng, lạnh co ro và kết quả là vợ bị cảm lạnh. (Ảnh minh họa)

Hôm sau nhìn vợ run lập cập chồng lo sốt vó rối rít xin lỗi:

– Sao vợ không gọi chồng dậy mà kéo chăn lại để ra nông nỗi này.

– Vợ không sao mà, tại thấy chồng ngủ ngon quá vợ không nỡ đánh thức.

– Chồng xin lỗi, giờ vợ đắp chăn ấm nằm đây đợi chồng mua cháo gà về cho vợ nhé.

May mắn làm sao sau khi ăn bát cháo gà người vợ đã ấm dần trở lại. Chồng thở phào nhẹ nhõm. Đêm tân hôn xảy ra việc nhớ đời như vậy nên từ đó chồng luôn ý thức việc chăm lo sức khỏe cho vợ. Đêm nào chồng cũng ôm và nắm tay vợ đi ngủ chứ không nằm riêng rồi quấn chăn một mình nữa.

Mỗi khi ở nhà vợ thường không mặc áo ngực, vì nhà chỉ có hai vợ chồng nên cũng không phải giữ ý tứ gì. Mùa hè như vậy thì càng thoáng mát dễ chịu nhưng khi trời trở lạnh thì không tốt cho sức khỏe của vợ chút nào.

Đọc truyện tình yêu mới và hay nhất

Cổ họng của vợ không được tốt nếu ngực và cổ không được giữ ấm thì bệnh viêm họng lại hỏi thăm ngay lập tức. Nhiều lần thấy vợ húng hắng chồng đã nhắc nhở nhưng vợ không chịu nghe, đã vậy còn nhõng nhẽo chồng:

– Ở nhà với chồng mà lúc nào chồng cũng bắt vợ kín cổng cao tường à. Vợ là vợ chứ có phải là tu sĩ đâu. Hay là chồng chán vợ rồi nên mới thế.

– Vợ cứ nghĩ linh tinh, chỉ là chồng lo cho sức khỏe của vợ thôi.

– Nhưng bác sĩ cũng khuyên không nên mặc áo ngực 24/24 mà. Như thế cũng có hại cho ngực lắm.

– Thế thì vợ mặc cái áo ngực rộng một chút, chỉ là để giữ ấm thôi mà. Vợ có thấy mấy hôm nay thay đổi thời tiết, vợ bắt đầu ho rồi đấy không.

Chồng nói vậy vợ đành phụng phịu lấy áo mặc thêm nhưng đêm nằm lại cởi phăng ra kêu nóng. Đợt này thời tiết thất thường. Tối đi ngủ vẫn phải bật quạt nhưng đêm đến thì lại lạnh cóng. Vợ mặc mỗi cái áo ngủ mỏng, chẳng thèm mặc đồ giữ ấm ngực, đêm chòi lên khỏi chăn vậy là lại ho.

Nói bao lần vợ chẳng nghe lần này chồng không giữ được bình tĩnh nữa, bực bội làm um lên:

– Vợ ơi, em đừng có “thả rông” nữa đi, mặc kín vào hộ anh. Trời lạnh phải giữ ấm chứ, đêm hôm vợ cứ ho khù khụ hoài chồng cũng rát ruột lắm có ngủ được đâu.

– Vậy mai vợ sẽ ra ngoài ngủ để không ảnh hưởng đến chồng.

Vừa nói vợ vừa nước mắt ngắn nước mắt dài. Chồng thì bực mình lắm nhưng cố gắng kìm nén hạ giọng, chứ nếu căng tí nữa chắc là phải mang hết xô chậu trong nhà ra hứng nước mắt của vợ mất.

– Chồng có nói là bị vợ làm mất ngủ đâu. Mà là chồng lo cho vợ đấy chứ. Vợ ốm chồng cũng ốm theo đây này. Thôi đừng khóc nữa, nghe lời chồng mặc ấm vào nhé.

Vợ ốm chồng cũng ốm theo đây này. Thôi đừng khóc nữa, nghe lời chồng mặc ấm vào nhé. (Ảnh minh họa)

Lần này có lẽ ho nhiều quá nên vợ không dám cãi lời chồng nữa, ngoan ngoãn mặc áo ngực ngay cả khi đi ngủ. Thế nhưng có lẽ do chiếc áo khít người nên đêm nằm vợ khó chịu xoay dọc, xoay ngang. Một lúc thì thủ thỉ vào tai chồng: “Chồng ơi vợ cởi cho thoải mái nhé, vợ khó chịu quá”, chồng đành phải gật đầu rồi ôm vợ thật chặt vì chỉ sợ vợ lạnh.

Chiều hôm sau chồng quyết định làm một việc thay vợ. Tối ấy chồng đặt một gói quà được bọc cẩn thận trước mặt vợ. “Chồng tặng vợ cái này, chắc chắn vợ sẽ dễ ngủ hơn”. Vợ tròn mắt bất ngờ mở gói quà rồi ồ lên:

– Chồng mua cái này cho vợ á?

– Chồng đã chọn loại lớn hơn của vợ 1 size cho vợ mặc thoải mái ban đêm. Không cứ thế này chồng sợ vợ ốm suốt mùa đông mất.

Vợ ôm chặt chồng vào lòng rồi thủ thỉ: “Chồng yên tâm, mùa đông này vợ không “thả rông” nữa đâu”.